Tin tức mới nhất
Đăng nhập
Thống kê truy cập
  • Đang online: 11
  • Hôm nay: 21
  • Trong tuần: 598
  • Tất cả: 88,458
Chủ tịch Hồ Chí Minh Tấm gương tự học và học tập suốt đời!

Thực hiện Kế hoạch số 158/KH-SGD&ĐT ngày 23/9/2019 về việc tổ chức tuần lễ học tập suốt đời năm 2019, xin được giới thiệu bài viết của cô giáo Lương Thị Kim Lan – PHT nhà trường về tấm gương tự học và học tập suốt đời của chủ tịch Hồ Chí Minh.

Chủ tịch Hồ Chí Minh

Tấm gương tự học và học tập suốt đời!

 

Chủ tịch Hồ Chí Minh – Người Cha già – vị lãnh tụ muôn vàn kính yêu của dân tộc Việt Nam, một danh nhân văn hóa thế giới,một nhà chính trị quân sự lỗi lạc. Người mà như cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng từng nói: “Người đã làm rạng rỡ non sông ta, đất nước ta, dân tộc ta”. Một nửa thế kỷ Người đi xa dân tộc về với thế giới Người hiền, với  các bậc tiền bối Các mác, Lê nin. Nhưng vẫn còn đây hình bóng, tình yêu thương và đặc biệt là từ tưởng vì dân, vì độc lập tự do, vì sự tiến kịp để sánh vai với các cường quốc năm châu của Người vẫn hiện hữu trong trái tim muôn người dân đất Việt. Tư tưởng, đạo đức và phong cách ngời sáng của Người mãi là tài sản vô giá của dân tộc Việt Nam. Một trong những tư tưởng vô giá mà chúng ta không thể không kể đến là tư tưởng về tinh thần tự học và học tập suốt đời của Người.

          Trong triết lý giáo dục của mình, Bác đã lấy học thường xuyên và lấy tự học làm cốt. Bác từng nói; “Đường  đời là một chiếc thang không có nấc chót, học tập là một quyển vở không có trang cuối cùng”. Và chính Người là minh chứng xuất sắc cho triết lý ấy. Người cho rằng: “Nếu không chịu khó học thì không tiến bộ được. Không tiến bộ là thoái bộ. Xã hội càng đi tới, công việc càng nhiều, máy móc càng tinh xảo. Mình không chịu khó học thì lạc hậu, mà lạc hậu thì bị đào thải, tự mình đào thải mình.”

          Để học tập đạt kết quả tốt, Bác cũng chỉ rõ rằng: mỗi người cần phải xác định mục đích, động cơ học tập đúng đắn. Người yêu cầu: mỗi cán bộ, đảng viên phải hiểu rõ: “Học để làm gì? Học để sửa chữa tư tưởng... học để tu tưởng đạo dức cách mạng... Học để tin tưởng... Học để hành.”

Sinh thời, Bác đã trở thành một tấm gương mẫu mực về tinh thần tự học. Với triết lý giáo dục: tự học và học tập suốt đời được Người thực hiện mẫu mực, nhuần nhuyễn, mọi lúc, mọi nơi ngay cả khi bôn ba nước ngoài hay cả khi vào trốn ngục tù bị đọa đày cực khổ.

       Với mong muốn: “làm sao cho dân ta ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành”, muốn tìm hiểu tường tận bản chất cái “bình đẳng bác ái” của các nước chính quốc ngay trên đất nước của họ... Với mong muốn cháy bỏng “tìm đường đi cho dân tộc theo đi”, với 2 bàn tay trắng, Người đã ra đi tìm đường cứu nước. Suốt mấy chục năm xa gia đình, xa quê hương đất nước sống xa xứ nơi đất khách quê người, trong hoàn cảnh hết sức khó khăn và đầy rẫy những nguy hiểm, song Người vẫn kiên trì  vừa lao động kiếm sống vừa tìm mọi cách và tận dụng mọi lúc, mọi nơi để  tự học, nhất là học tiếng nước ngoài. Có lần nói chuyện với thanh niên, Bác cho biết: Để học được ngoại ngữ phải kiên trì mỗi ngày học thuộc 10 từ, hàng ngày, mỗi khi thức dậy Bác viết 10 từ vào một mảnh giấy rồi dán vào chỗ hay nhìn thấy nhất, đến khi chữ mờ hết thì cũng đã thuộc, có khi viết lên cánh tay để khi vừa làm vừa nhẩm học. Cả khi đi đường, Bác cũng nhẩm học bài. Ban đêm, khi chưa ngủ, Bác lấy ngón tay viết mò những chữ khó xuống chăn cho kỳ nhớ mới thôi và thế là đã học thêm được vài từ mới. Bác có một nguyên tắc là: học đến đâu thực hành đến đó, học được chữ nào là tìm cách ghép câu để dùng ngay, cho nên sau một thời gian ngắn, chỉ bằng tự học, Bác đã biết và sử dụng thông thạo 29 ngoại ngữ , viết được sách và báo bằng tiếng nước ngoài và để lại nhưgx tác phẩm có giá trị sâu sắc như: Bản án chế độ thực dân Pháp (viết bằng tiếng Pháp), nhiều bài báo viết bằng tiếng Pháp trên báo Người cùng khổ;  Tập thơ Ngục trung nhật ký với 133 bài thơ viết bằng chữ Hán... và nhiều bài báo bằng tiếng Anh, tiếng Nga...

          Viết báo, làm thơ, sáng tác văn chương, vẽ tranh biếm họa... Tất thảy các sáng tác của Bác đều có giá trị nghệ thuật, giá trị hiện thực sâu sắc, có tác động sâu sắc đến tư tưởng, nhận thức và hành động của người tiếp nhận. Nhưng Bác chưa bao giờ nhận mình là nhà văn, nhà thơ cũng như chưa bao giờ Bác coi những bài viết của mình là nhằm mục đích phục vụ cho nghệ thuật bởi trước sau, với Bác, “viết là để phục vụ cách mạng, làm vũ khí chống lại kẻ thù, chống lại quân xâm lược”.Mặc dù vậy, những bài viết, những sáng tác của Bác đã có đóng góp rất lớn cho nền văn học nghệ thuật Việt Nam nói riêng và thế giới nói chung.

       Chủ tịch Hồ Chí Minh đã kiên trì tự học, vận dụng sáng tạo chủ nghĩa Mác – Lê nin vào hoàn cảnh cụ thể và đưa cách mạng Việt Nam đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác. Khi tham dự Đại hội VII Quốc tế Cộng sản được tổ chức tại thủ đô Matxcơva (Liên xô) tháng 8/1935, Bác đã khai trong lý lịch của mình là: “Họ và tên: Lin; Trình độ học vấn: Tự học; Ngoại ngữ: Pháp, Anh, Nga, Đức, Ý, Trung Quốc”.  Theo Bác, “ việc học không chỉ có ở nhà trường, có lên lớp mới học tập... mà trong mọi hoạt động cách mạng, chúng ta đều phải học tập”. Với Bác: không kể người sang hay hèn, giàu hay nghèo, không phân biệt nghề nghiệp, giới tính, tôn giáo, dân tộc... ai cũng phải học.

       Nói về thái độ học tập, Chủ tịch Hồ Chí Minh lưu ý mỗi người phải học tập với thái độ nghiêm túc, hết sức khiêm tốn, thật thà, biết đến đâu nói đến đó, không được tự cho mình là đã biết đủ rồi, đã biết hết rồi. Bác nghiêm khắc phê phán tệ giấu dốt, lười biếng học tập, tự cao, tự đại, cho mình là giỏi nhất thiên hạ. Bác yêu cầu: “Cái gì biết thì nói biết, không biết thì nói không biết, kiêu ngạo, tự phụ, tự mãn là kẻ thù số 1 của học tập”. Trong khi học phải “nêu cao tác phong độc lập suy nghĩ. Đọc tài liệu phải đào sâu hiểu kỹ, có vấn đề chưa thông suốt thì mạnh dạn đề ra và thảo luận cho vỡ lẽ..., tuyệt đối không nên nhắm mắt tuân theo sách vở một cách xuôi chiều. Phải suy nghĩ chín chắn”.

       Để tự học đạt kết quả tốt, theo Bác phải có tinh thần vượt gian khổ để học tập. Và chính cuộc đời hoạt động cách mạng của Người đã chứng minh điều đó.

          Thời gian sống ở Pa ri (Pháp), Bác chỉ thuê một phòng trọ nhỏ trong một khách sạn rẻ tiền, mỗi sáng nấu cơm trong một cái nồi nhỏ đặt trên ngọn đèn dầu, cơm ăn với một con cá mắm hoặc một ít thịt, ăn một nửa còn một nửa để dành đến chiều. Có khi là một miếng bánh mỳ với một miếng pho mai là đủ ăn cả ngày. Mùa đông lạnh, buổi sáng trước khi đi làm, Bác đề một viên gạch vào lò bếp của khách sạn, chiều về lấy ra, bọc nó vào trong những tờ báo cũ, để xuống nệm nằm cho đỡ rét. Thường thường, Bác chỉ làm việc nửa ngày vào buổi sáng để kiếm tiền, còn buổi chiều, đi đến thư viện hoặc dự những buổi nói chuyện. Tối đến, Bác đi dự các cuộc mít tinh và thường xuyên phát biểu ý kiến, khéo lái những vấn đề thảo luận sang vấn đề thuộc địa. Bác làm quen với những nhà chính trị, nhà văn để nâng cao trình độ chính trị, văn học của mình, đồng thời làm phong phú thêm vốn từ ngữ mới và cũng là điều kiện để vận dụng những từ đã học, trau dồi thêm vốn hiểu biết của mình về ngoại ngữ.

       Trong chuyến thăm Indonesia năm 1959, phát biểu với sinh viên trường đại học Băng Đung, Bác nói: “Khi còn trẻ, tôi không có dịp đến trường học. Cuộc sống, du lịch và làm việc là trường đại học của tôi. Trường học ấy đã dạy cho tôi khoa học xã hội, khoa học quân sự, lịch sử và chính trị. Nó dạy cho tôi yêu nước, yêu loài người, yêu dân chủ và hòa bình, căm ghét áp bức, ích kỷ...”. Như vậy có thể thấy, Bác tự học ở sách báo, đồng nghiệp, bạn bè, nhân dân. Người học từ thực tiễn sinh động ở các nước  đế quốc, các nước thuộc địa, ở phong trào cách mạng thế giới.

       Sau này, trên cương vị cao nhất của Đảng và Nhà nước, dù bận trăm công, nghìn việc, khi tuổi cao, sức yếu, Bác vẫn không ngừng tự học tập. Đại tướng Hoàng Văn Thái kể rằng: năm 1969, mỗi lần đến làm việc, ông đều thấy trên chiếc bàn con bên giường của Bác để đầy sách báo đang xem. Ông lo lắng đến sức khỏe của Bác nên đề nghị: “Thưa Bác! Bác mệt, Bác nên đọc ít, để nhiều thời gian nghỉ ngơi thư thả cho lại sức”. Bác trả lời giọng như tâm sự mà rành rẽ, dứt khoát từng lời: “Chú bảo Bác không đọc sách báo ư? Dù già yếu cũng phải học, phải đọc sách báo nâng cao hiểu biết và nhất là vấn đề nắm vững tình hình chứ!”. Các bạn có biết không, những cuốn sách Bác đọc ở thời gian cuối đời là các cuốn: Cuộc kháng chiến chống xâm lược Nguyên Mông; Vấn đề cải tiến chữ quốc ngữ; Sự thật về vấn đề Việt Nam ...

       Cuộc đời của Bác là một quá trình vừa học tập vừa hoạt động cách mạng; học tập để hoạt động cách mạng, đạt được mục đích, lý tưởng của mình; qua hoạt động cách mạng không ngừng học tập, hoàn thiện tri thức và nhân cách của bản thân. Người là nơi hội tụ với tầm cao nhất tinh hoa văn hóa nhân loại, xứng đáng với sự tôn vinh của tổ chức UNESCO: Hồ Chí Minh, một thầy giáo mẫu mực, một nhà giáo dục vĩ đại, Người đã để lại một tấm gương cao đẹp về tinh thần tự học và học tập suốt đời để chúng ta noi theo. Vì vậy, mỗi chúng ta đang sống trong thời kỳ hội nhập quốc tế, thời đại cộng nghiệp 4.0 hãy đề ra cho mình một mục tiêu và một phương pháp tự học suốt đời phù hợp với điều kiện cụ thể của bản thân, của gia đình. Có tự học và học tập suốt đời mới có thể phục vụ nhân dân, góp phần xây dựng xã hội, xây dựng quê hương, đất nước ngày một tốt hơn; mới có được cuộc sống tốt đẹp hơn!

MỘT SỐ HÌNH ẢNH HOẠT ĐỘNG HƯỞNG ỨNG TUẦN LỄ

Của  trường PTDT Nội trú THCS&THPT Văn Bàn

 

Một số sản phẩm xếp sách nghệ thuật của các bạn học sinh lớp 8, 9

 

 

Giới thiệu bài viết của cô giáo Lương Thị Kim Lan – PHT nhà trường về tấm gương tự học và học tập suốt đời của chủ tịch Hồ Chí Minh.

Chủ tịch Hồ Chí Minh

Tấm gương tự học và học tập suốt đời!

 

Chủ tịch Hồ Chí Minh – Người Cha già – vị lãnh tụ muôn vàn kính yêu của dân tộc Việt Nam, một danh nhân văn hóa thế giới,một nhà chính trị quân sự lỗi lạc. Người mà như cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng từng nói: “Người đã làm rạng rỡ non sông ta, đất nước ta, dân tộc ta”. Một nửa thế kỷ Người đi xa dân tộc về với thế giới Người hiền, với  các bậc tiền bối Các mác, Lê nin. Nhưng vẫn còn đây hình bóng, tình yêu thương và đặc biệt là từ tưởng vì dân, vì độc lập tự do, vì sự tiến kịp để sánh vai với các cường quốc năm châu của Người vẫn hiện hữu trong trái tim muôn người dân đất Việt. Tư tưởng, đạo đức và phong cách ngời sáng của Người mãi là tài sản vô giá của dân tộc Việt Nam. Một trong những tư tưởng vô giá mà chúng ta không thể không kể đến là tư tưởng về tinh thần tự học và học tập suốt đời của Người.

          Trong triết lý giáo dục của mình, Bác đã lấy học thường xuyên và lấy tự học làm cốt. Bác từng nói; “Đường  đời là một chiếc thang không có nấc chót, học tập là một quyển vở không có trang cuối cùng”. Và chính Người là minh chứng xuất sắc cho triết lý ấy. Người cho rằng: “Nếu không chịu khó học thì không tiến bộ được. Không tiến bộ là thoái bộ. Xã hội càng đi tới, công việc càng nhiều, máy móc càng tinh xảo. Mình không chịu khó học thì lạc hậu, mà lạc hậu thì bị đào thải, tự mình đào thải mình.”

          Để học tập đạt kết quả tốt, Bác cũng chỉ rõ rằng: mỗi người cần phải xác định mục đích, động cơ học tập đúng đắn. Người yêu cầu: mỗi cán bộ, đảng viên phải hiểu rõ: “Học để làm gì? Học để sửa chữa tư tưởng... học để tu tưởng đạo dức cách mạng... Học để tin tưởng... Học để hành.”

Sinh thời, Bác đã trở thành một tấm gương mẫu mực về tinh thần tự học. Với triết lý giáo dục: tự học và học tập suốt đời được Người thực hiện mẫu mực, nhuần nhuyễn, mọi lúc, mọi nơi ngay cả khi bôn ba nước ngoài hay cả khi vào trốn ngục tù bị đọa đày cực khổ.

       Với mong muốn: “làm sao cho dân ta ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành”, muốn tìm hiểu tường tận bản chất cái “bình đẳng bác ái” của các nước chính quốc ngay trên đất nước của họ... Với mong muốn cháy bỏng “tìm đường đi cho dân tộc theo đi”, với 2 bàn tay trắng, Người đã ra đi tìm đường cứu nước. Suốt mấy chục năm xa gia đình, xa quê hương đất nước sống xa xứ nơi đất khách quê người, trong hoàn cảnh hết sức khó khăn và đầy rẫy những nguy hiểm, song Người vẫn kiên trì  vừa lao động kiếm sống vừa tìm mọi cách và tận dụng mọi lúc, mọi nơi để  tự học, nhất là học tiếng nước ngoài. Có lần nói chuyện với thanh niên, Bác cho biết: Để học được ngoại ngữ phải kiên trì mỗi ngày học thuộc 10 từ, hàng ngày, mỗi khi thức dậy Bác viết 10 từ vào một mảnh giấy rồi dán vào chỗ hay nhìn thấy nhất, đến khi chữ mờ hết thì cũng đã thuộc, có khi viết lên cánh tay để khi vừa làm vừa nhẩm học. Cả khi đi đường, Bác cũng nhẩm học bài. Ban đêm, khi chưa ngủ, Bác lấy ngón tay viết mò những chữ khó xuống chăn cho kỳ nhớ mới thôi và thế là đã học thêm được vài từ mới. Bác có một nguyên tắc là: học đến đâu thực hành đến đó, học được chữ nào là tìm cách ghép câu để dùng ngay, cho nên sau một thời gian ngắn, chỉ bằng tự học, Bác đã biết và sử dụng thông thạo 29 ngoại ngữ , viết được sách và báo bằng tiếng nước ngoài và để lại nhưgx tác phẩm có giá trị sâu sắc như: Bản án chế độ thực dân Pháp (viết bằng tiếng Pháp), nhiều bài báo viết bằng tiếng Pháp trên báo Người cùng khổ;  Tập thơ Ngục trung nhật ký với 133 bài thơ viết bằng chữ Hán... và nhiều bài báo bằng tiếng Anh, tiếng Nga...

          Viết báo, làm thơ, sáng tác văn chương, vẽ tranh biếm họa... Tất thảy các sáng tác của Bác đều có giá trị nghệ thuật, giá trị hiện thực sâu sắc, có tác động sâu sắc đến tư tưởng, nhận thức và hành động của người tiếp nhận. Nhưng Bác chưa bao giờ nhận mình là nhà văn, nhà thơ cũng như chưa bao giờ Bác coi những bài viết của mình là nhằm mục đích phục vụ cho nghệ thuật bởi trước sau, với Bác, “viết là để phục vụ cách mạng, làm vũ khí chống lại kẻ thù, chống lại quân xâm lược”.Mặc dù vậy, những bài viết, những sáng tác của Bác đã có đóng góp rất lớn cho nền văn học nghệ thuật Việt Nam nói riêng và thế giới nói chung.

       Chủ tịch Hồ Chí Minh đã kiên trì tự học, vận dụng sáng tạo chủ nghĩa Mác – Lê nin vào hoàn cảnh cụ thể và đưa cách mạng Việt Nam đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác. Khi tham dự Đại hội VII Quốc tế Cộng sản được tổ chức tại thủ đô Matxcơva (Liên xô) tháng 8/1935, Bác đã khai trong lý lịch của mình là: “Họ và tên: Lin; Trình độ học vấn: Tự học; Ngoại ngữ: Pháp, Anh, Nga, Đức, Ý, Trung Quốc”.  Theo Bác, “ việc học không chỉ có ở nhà trường, có lên lớp mới học tập... mà trong mọi hoạt động cách mạng, chúng ta đều phải học tập”. Với Bác: không kể người sang hay hèn, giàu hay nghèo, không phân biệt nghề nghiệp, giới tính, tôn giáo, dân tộc... ai cũng phải học.

       Nói về thái độ học tập, Chủ tịch Hồ Chí Minh lưu ý mỗi người phải học tập với thái độ nghiêm túc, hết sức khiêm tốn, thật thà, biết đến đâu nói đến đó, không được tự cho mình là đã biết đủ rồi, đã biết hết rồi. Bác nghiêm khắc phê phán tệ giấu dốt, lười biếng học tập, tự cao, tự đại, cho mình là giỏi nhất thiên hạ. Bác yêu cầu: “Cái gì biết thì nói biết, không biết thì nói không biết, kiêu ngạo, tự phụ, tự mãn là kẻ thù số 1 của học tập”. Trong khi học phải “nêu cao tác phong độc lập suy nghĩ. Đọc tài liệu phải đào sâu hiểu kỹ, có vấn đề chưa thông suốt thì mạnh dạn đề ra và thảo luận cho vỡ lẽ..., tuyệt đối không nên nhắm mắt tuân theo sách vở một cách xuôi chiều. Phải suy nghĩ chín chắn”.

       Để tự học đạt kết quả tốt, theo Bác phải có tinh thần vượt gian khổ để học tập. Và chính cuộc đời hoạt động cách mạng của Người đã chứng minh điều đó.

          Thời gian sống ở Pa ri (Pháp), Bác chỉ thuê một phòng trọ nhỏ trong một khách sạn rẻ tiền, mỗi sáng nấu cơm trong một cái nồi nhỏ đặt trên ngọn đèn dầu, cơm ăn với một con cá mắm hoặc một ít thịt, ăn một nửa còn một nửa để dành đến chiều. Có khi là một miếng bánh mỳ với một miếng pho mai là đủ ăn cả ngày. Mùa đông lạnh, buổi sáng trước khi đi làm, Bác đề một viên gạch vào lò bếp của khách sạn, chiều về lấy ra, bọc nó vào trong những tờ báo cũ, để xuống nệm nằm cho đỡ rét. Thường thường, Bác chỉ làm việc nửa ngày vào buổi sáng để kiếm tiền, còn buổi chiều, đi đến thư viện hoặc dự những buổi nói chuyện. Tối đến, Bác đi dự các cuộc mít tinh và thường xuyên phát biểu ý kiến, khéo lái những vấn đề thảo luận sang vấn đề thuộc địa. Bác làm quen với những nhà chính trị, nhà văn để nâng cao trình độ chính trị, văn học của mình, đồng thời làm phong phú thêm vốn từ ngữ mới và cũng là điều kiện để vận dụng những từ đã học, trau dồi thêm vốn hiểu biết của mình về ngoại ngữ.

       Trong chuyến thăm Indonesia năm 1959, phát biểu với sinh viên trường đại học Băng Đung, Bác nói: “Khi còn trẻ, tôi không có dịp đến trường học. Cuộc sống, du lịch và làm việc là trường đại học của tôi. Trường học ấy đã dạy cho tôi khoa học xã hội, khoa học quân sự, lịch sử và chính trị. Nó dạy cho tôi yêu nước, yêu loài người, yêu dân chủ và hòa bình, căm ghét áp bức, ích kỷ...”. Như vậy có thể thấy, Bác tự học ở sách báo, đồng nghiệp, bạn bè, nhân dân. Người học từ thực tiễn sinh động ở các nước  đế quốc, các nước thuộc địa, ở phong trào cách mạng thế giới.

       Sau này, trên cương vị cao nhất của Đảng và Nhà nước, dù bận trăm công, nghìn việc, khi tuổi cao, sức yếu, Bác vẫn không ngừng tự học tập. Đại tướng Hoàng Văn Thái kể rằng: năm 1969, mỗi lần đến làm việc, ông đều thấy trên chiếc bàn con bên giường của Bác để đầy sách báo đang xem. Ông lo lắng đến sức khỏe của Bác nên đề nghị: “Thưa Bác! Bác mệt, Bác nên đọc ít, để nhiều thời gian nghỉ ngơi thư thả cho lại sức”. Bác trả lời giọng như tâm sự mà rành rẽ, dứt khoát từng lời: “Chú bảo Bác không đọc sách báo ư? Dù già yếu cũng phải học, phải đọc sách báo nâng cao hiểu biết và nhất là vấn đề nắm vững tình hình chứ!”. Các bạn có biết không, những cuốn sách Bác đọc ở thời gian cuối đời là các cuốn: Cuộc kháng chiến chống xâm lược Nguyên Mông; Vấn đề cải tiến chữ quốc ngữ; Sự thật về vấn đề Việt Nam ...

       Cuộc đời của Bác là một quá trình vừa học tập vừa hoạt động cách mạng; học tập để hoạt động cách mạng, đạt được mục đích, lý tưởng của mình; qua hoạt động cách mạng không ngừng học tập, hoàn thiện tri thức và nhân cách của bản thân. Người là nơi hội tụ với tầm cao nhất tinh hoa văn hóa nhân loại, xứng đáng với sự tôn vinh của tổ chức UNESCO: Hồ Chí Minh, một thầy giáo mẫu mực, một nhà giáo dục vĩ đại, Người đã để lại một tấm gương cao đẹp về tinh thần tự học và học tập suốt đời để chúng ta noi theo. Vì vậy, mỗi chúng ta đang sống trong thời kỳ hội nhập quốc tế, thời đại cộng nghiệp 4.0 hãy đề ra cho mình một mục tiêu và một phương pháp tự học suốt đời phù hợp với điều kiện cụ thể của bản thân, của gia đình. Có tự học và học tập suốt đời mới có thể phục vụ nhân dân, góp phần xây dựng xã hội, xây dựng quê hương, đất nước ngày một tốt hơn; mới có được cuộc sống tốt đẹp hơn!

 

                                                 Lương Thị Kim Lan

 

 




 

 

Họ tên no image
no image
Tiêu đề no image
Nội dung no image
Mã kiểm tra no image